Four Vietnamese Poets

translated by Paul Hoover & Nguyen Do

Hong Hưng

    Người đin hiền lnh

    Anh cứ đi chăm chắm giữa đường
    Ci mặt khng tuổi
    Tấm thn khng thời tiết
    Hai mắt để ngỏ một căn phng trống khng

    Anh cứ đi nghn bước như nhau
    Qun ngay từng bước vừa đi
    Khng biết chỗ bn chn đặt tới

    Anh cứ vừa đi vừa bấm đốt
    V chỉ đếm đến một

    Thuở nhỏ chng ti cười chạy sau lưng anh
    Lớn ln
    Bng anh tắt những cơn vui
    V an ủi những giờ thất vọng

    Rồi anh trở thnh quen thuộc
    Một hm ti bắt gặp ti
    Lẩm bẩm giữa đng người

    Hải Phng những năm 60

 

     

    Tặng Vn Long

    Những bậc thang đưa ta ln đu
    Hoa bm tm, mảng tường trơ thịt gạch.
    Những bậc thang đưa ta ln đu
    Khi c ph qun rch

    Nh đổ lu rồi
    Những bậc thang cn lại
    Như cn tiếc những bước chn ln cao
    Ln cao mi

    Ln cao bắt ln khi trắng
    Ln cao bắt đn chim trời
    Bắt ngơ ngẩn bắt cơn chng mặt
    Bắt tiếng rầm ro phố phường ln hơi

    Nh đổ lu rồi
    Những bậc thang cn lại

    Những bậc thang đưa ta ln đu
    Trời m khng cnh bay
    Những bậc thang sững lại

    Lng phố đứa trẻ buồn ngước mắt

     

 

 

Nguyễn Đỗ

    Buổi sng

    mỗi sng mai tim ta lại thắt đập
    ngước trời xanh bỗng một l a
    đừng đi ra đường
    giới hạn cuối cng ci ghế

    vng tay người như vnh mng ngựa
    vnh trăng non mang lửa hạ tuần
    điếu thuốc chy một cch đng ngại
    bng tối bao dung ci giường dịu dng

    đừng đi ra đưng
    ba cy hồng rủ nhau tự vẫn
    ng sng mu bnh m
    gương mặt người mưu m phản trắc

    đừng đi ra đường.

 

    Những ngy xui

    chiều nay ti muốn m hn những gốc cy phố ti
    khng phải v gốc cy đnh ai giỏi
    ti muốn m my chữ vo lng
    những nụ chữ thủ thỉ

    nh ti hẻm cng phố lẻ
    một năm dăm ba gương mặt h đường chạm hin
    ti vu vo bước chn của họ

    nhạc buồn chả thấy buồn nữa
    mo t trước sn chả thấy bực mnh
    cy tng bỗng dưng quắt một nửa
    đuổi chuột chuột cười

    ti ở trần ti đi ra đường
    bỗng dưng nhớ tn một người xa lăng lắc

 

 

 

Nhật Lệ

    Năm ti 23 tuổi

    năm ti 23 tuổi
    thế giới người lớn tối đen như một ti mật
    ti vẫn thấy bị quyển rũ
    d khng đủ sức yu v chống đỡ

    năm ti 23 tuổi
    c qu nhiều tan vỡ
    thế giới lớn, thế giới xung quanh
    v điểm nt l ti
    nối những tan vỡ

    năm ti 23 tuổi,
    ti  mơ lm mẹ
    nhưng lại khng muốn trao số phận
    cho con
    v khng biết chọn
    cho n một người cha

    năm ti 23 tuổi
    ti muốn dng những động từ mạnh, những hnh dung từ treo ngược chnh ti
    nhưng ti chưa thấu hiểu
    ci g mạnh, g đng sợ treo ngược con người.

    1992

     

    Nếu như anh biết yu em

    những con thiu thn nằm duỗi cnh trn đồng
    cuộc sống của chng được chn trong ngy hội
    nhưng giờ đy em chỉ muốn ni
    nếu như anh biết yu em

    anh l kẻ duy nhất tin vo tnh yu tuyệt đối
    đơn giản em chọn anh
    v anh cũng chẳng c g đnh đổi
    sự tư lự hm qua, ci chớp mắt muộn mằn

    by giờ anh hy l t nhn của em
    cả cuộc đời của anh chỉ l biết nhiều v chưa biết
    nhưng lm sao anh c thể si ln
    nỗi khắc khoải ny em ban tặng

    anh chẳng cần biết g nhiều về em
    hy biết một con si cần lm g khi con mồi chợt khc
    c thể n sẽ hn ln pht giy mềm mại chết chc
    bằng chỉ ci rng mnh

    nếu như anh biết yu em
    thể no chng mnh đ sinh ra một ci g đ
    m trước khi nhắm mắt
    ci chết phải chạm mi.

    5.3.1993

 

 

Thanh Thảo

    Chợt Nhớ

    mưa g trống tấm tăng ngy cũ
    thng năm rch v nhiều chỗ
    bạn b cy rừng thưa dần
    chiến tranh cưa ngang
    bằng cưa my
    ho bnh đốn ng
    bằng đủ thứ
    giờ ti thấy lại buổi chiều của mnh
    quả chuối ngọt trn bn tay m ngọt trn lưng
    đường đ m m dng sng
    tre lả ngọn buồm nu tri thấp
    cy cầu như người gi mỏi mệt
    nằm m khng được ngủ
    căn phng thưa đồ đạc
    thơm đậm mi chuối chn
    hai hay ba chiếc ghế cũ
    bnh tr cũ
    bng nắng cũ
    cơn mưa ro chiều h
    bom rơi pha cầu Đuống rền như sấm cũ
    cha mẹ ở đu th đ l nh
    qu hương mười mt vung
    nhưng đất nước rộng hơn v thầy m khng giữ con
    khng phải con đi tm cầu vồng hay ci chết
    con đi cho kim la bn đời mnh quay mi về căn
                                               phng tập thể mười mt
    vung thng năm bị nỗi nhớ cầm t
    để thầy m cn đau đớn tự ho
    những giọt nước mắt khng ai thấy
    trong căn phng
    tất cả đều đ cũ.

     

    Một Người Lnh Ni Về Thế Hệ Mnh

    ngy chng ti đi
                                 cc toa tu mở toang cửa
    khng c g phải che giấu nữa
    những thằng lnh trẻ măng
                                         tinh nghịch l đầu qua cửa sổ
    những thằng lnh trẻ măng
                                               qun phục xng xnh
    chen bm ở bậc toa như chồi như nụ

    con tu nổi hiệu ci rung hết cỡ
    v di muốn đứt hơi
    hệt tiếng g con trai ồm ồm mới vỡ

    thế hệ chng ti
    hiệu ci ấy l một lời tuyn bố

    một thế hệ mỗi ngy đều đụng trận
    m trch nhiệm nặng hơn nng cối 82
    vẫn thường vc trn vai

    một thế hệ thức nhiều hơn ngủ
    xoay trần đo cng sự
    xoay trần trong nghĩ
    đi con đường người trước đ đi
    bằng rất nhiều lối mới

    những ci tn trn cy rừng khắc vội
    những chữ N chữ T vạch ở cc bnh tng
    ba l đựng một bộ o quần
    vi gi mắm cng nắm cơm nho nhỏ
    bếp d chiến chy dọc bờ suối đ
    treo tn ten mấy ống cng canh chua
    nấu l giang v mắm ruốc

    tất cả những g chng ti c được
    đều trải cho nhau
                               trải ra đất
                                               thật tnh
    với qun th-chi đến tối đa
    với b bạn-phải chơi hết mnh

    nếu chỉ nhn da chng ti đen hơn
    nhn ci vc dạn dy trước tuổi
    đếm vết chai trn bn tay, chưa đủ
    cũng chưa đủ nếu chỉ tnh cuộc đời bằng những chiến cng

    i trảng dầu những chiếc l kh cong
    mỗi bước dưới chn r rầm tiếng ni
    đm hnh qun qua nhiều đống lửa
    bng tự nhin ngay giữa lối mn

    thế hệ chng ti bng ngọn lửa chnh mnh
    soi sng đường đi tới

    c những đm mưa quất bốn bề
    giữa Thp Mười khng mi l nương che
    nước đ giật phải đẩy xuồng băng trấp
    lc ấy chn trời l lưng người đi trước
    vụt lo ln qua nh chớp mn mưa

    thế hệ chng ti trắng từng đm lội nước
    snh bết từ chn bết đến đầu

    nn giọng ni c nhiều khi ngang dọc
    nn ci nhn c lắm phen gai gc
    v ngọn lửa chịu snh l lửa thực
    đ bng ln
                       dm chy tận sức mnh

    nhủ điều chi ơi tiếng quốc đm sương
    ku da diết suốt một ma nước nổi
    bng đin điển mở cnh vng nng hổi
    l nắng chiều đẫm lại giữa lng tay

    đất nước ngấm vo ta, đơn sơ
    như Thp Mười khng điểm trang
                                                           đầy im lặng
    trn tất cả tnh yu
                                   tnh yu ny đi thẳng
    đến mỗi đời ta
                             bất chấp những ngn từ

    ti gặp thằng bạn thn trong một chuyến bất ngờ
    đm Mỹ Long hai đứa nằm lộ đất
    trải dưới trời một tấm ni lng

    nơi khi chiều B52 bừa ba đợt
    nơi mấy năm rồi hố bom khng đếm hết
    nơi ti chợt thốt niềm mơ giản dị của mnh

     chừng no thật ho bnh
    ra lộ 4 trải ni lng nằm một đm cho thoả thch

    thằng bạn ti đăm đăm
    nhn một ngi sao mọc trong hố bom nho nước
    đi mắt n lạ lng m ti thấy được
    chứa đầy một hố bom v một ngi sao

    cơn lốc xoy trn nc rừng nguyn thủy
    tiếng gi h di trong những bộng cy
    đn dơi chấp chới bay
    trảng tranh hừng hực nắng

    chng ti qua ci khắc nghiệt ma kh
    qua ma mưa ma mưa dai dẳng
    vng mắc cột trm đm ướt sũng
    xuồng vượt sng dưới pho sng nhạt nho

    đi lc ngẩn người
                                   một rng đỏ chiều xa
    qun đời mnh thm tuổi
    chn dp lốp đạp mn trăm ngọn ni
    m khng hề rợp bng xuống tương lai

    những trận đnh ập về đầy tr nhớ
    pho chụp nổ ngang trời từng bựng khi
    nhịp tim dập dồn lần xuất kch đầu tin
    bnh tng cạn kh trn nc hầm nồng kht
    những vỏ đồ hộp lăn lc
    ci im lặng tai giữa hai đợt bom

    một tiếng g bất chợt
    bn bờ knh hoang tn

    thế hệ chng ti khng sống bằng kỷ niệm
    khng dựa dẫm những ho quang c sẵn
    lng v tư như gi chướng trong lnh
    như sắc trời ngy nắng tự nhin xanh

    đon xuồng chuyển qun bơi rậm knh Bằng Lăng
    buổi chiều pho bắn
    những cy bnh bt gục ng
    hong hn đi bờ như mu chảy
    trắng dng knh xc xăng đặc lều bều

    ti bỗng thấy mặt mnh trn mặt nước
    mặt nước tri những dề xăng đặc
    mặt nước tri những tri bnh bt
    mặt nước tri qu hương khng cn nguyn vẹn

    v ti thấy
    tri qua mặt mnh bao nhiu gương mặt
    những bạn b quen những bạn b chưa gặp
    trẻ măng
    loang long theo con nước
    tủa về những đồng su
                                         hun ht
                                                       buổi chiều

    đ l những người qua trước
    khng phải trước hai mươi năm
    đ l những người qua sau
    khng phải sau hai mươi năm

    m vo buổi chiều ấy
    trn những dng knh ấy
    pho bắn v nước chảy

    thế hệ chng ti-
                               nhn rất r-
                                                   mặt mnh

    1973

Hong Hung

    A Peaceful Madman

    As he walks on the road
    he stares with an ageless face
    and unweathered body
    Two eyes open two empty rooms

    For a thousand steps he walks the same way
    forgetting each step as he takes it
    losing it behind him
    He doesnt know where to take his next step

    He walks and counts his steps on his fingers
    counting to only one

    In childhood we followed him laughing
    As we grew
    the sight of his shadow would interrupt our fun
    but encouraged us in despair

    Then he became more familiar
    One day I happened to see myself
    Grumbling in a crowd

    Hai Phong, 1960s

     

    Untitled [Where do the stairs lead us up to]

    Where do the stairs lead us up to?
    The bim is purple; part of the brick wall
                                           shows through the stucco.
    Where do the stairs lead us up to?
    The coffees smoke and a run-down shop.

    The house fell down long ago,
    leaving only its stairs,
    regretting the footsteps that had stepped up
    and up.

    Going up to catch trails of white smoke.
    Going up to catch flocks of wild birds,
    catching bewitchment, catching dizziness,
    catching the rustling sound of the citys life.

    The house fell down long ago,
    leaving only its stairs.

    Where do the stairs lead us up to?
    The foggy sky has no wings in flight.
    The stairs suddenly come to a stop; the only way is back.

    From the center of the street, a lonely kid is looking up.

     

    Bim is a Vietnamese flower.

Nguyen Do

    Morning

    every morning my heart beats nervously
    when I look up at the sky, where a dead leaf is hanging
    I dont go out on the street
    my chair is my boundary

    hugs from people are like the bars of criminal courts
    the crescent moon hides its full flame
    a cigarette burns in an alarming way
    only the darkness is safe and the bed is tender

    dont go out on the street
    three roses surprisingly committed suicide
    light is the color of bread
    just like the faces of those whove betrayed me

 

 

    The Unlucky Days     To Thanh Thao

    this evening I want to hug the trees on my street
    but not because of their courage
    I want to embrace my typewriter
    the key-pads that whisper to me

    my home is on the blind alley of a lonely street
    all year long only a few bohemian faces appear
                                                                 on its veranda
    I rely on the sound of their footsteps

    the sad songs no longer make me sad
    the cat pissing on my desk doesnt bother me any more
    the little pine tree is suddenly half-dead
    it laughs at me while I chase a rat

    Im half-naked walking into the street
    suddenly I remember the name of a person
    who was not my friend and died a long time ago...

    Ho Chi Minh City 3/25/93

     

 

Nhat Le

    When Im 23

    23 years old
    I dont want anything explained to me 
    because Im unreasonable about real life
    The world of adults is like a honey jar
    It seduces me
    although I lack the ability
    to love and deal with it

    23
    So many things are broken up
    A huge world surrounds me
    at the center of the crash zone

    23
    I dream of being a mother
    but dont want to give up my fate for my kid
    and dont know how to choose
    a father for him

    23
    I love to use strong, active verbs
    and adjectives that can hang up my feet by themselves
    but I cant understand
    whats strong enough to hang upside down by

     

    If You Know How to Love Me

    Fireflies lie flat on a field
    Their lives are buried in festivals
    but now I just want to ask you
    if you know how to love me...

    You are the only one who believes in perfect loving
    Its so simple why I chose you
    You dont have anything thats costly
    including yesterdays pensiveness in late blinking

    Now youre my prisoner
    You think you know your life,
    but not who makes you boil
    in this moment I give you

    You dont have to know much about me,
    only what a wolf must know when its prey
                                                       suddenly cries
    kissing it to the soft moment of death
    when it shivers

    If you know how to love me
    perhaps we should create something
    before, closing our eyes forever,
    death has to kiss our lips

     

 

 

Thanh Thao

    To Suddenly Remember

    like someone beating a drum, the rain dropped
                                             on my waterproof army poncho
    which was torn and much needed mending
    my friends were like forest trees, day by day getting fewer
    the war cut them down
    like an electric trimmer
    but now theyre all at peace
    I remember also that evening, as a child,
    the sweetness of the banana in my mothers hand,
    even sweeter when she carried me on her back!
    the road over the dike echoed the soul of the river
    dark brown sails and bamboo shadows floating slowly
    a bridge where an older man got tired
    and lay down to rest but not sleep
    the room where he keeps only the barest necessities
    the ripe smell of bananas
    some old chairs
    and a small ancient teapot
    the aged sunlight
    an evening of summer rain
    and the bombs echo from the Duong bridge that
                                                 sounded like rolling thunder
    my parents lived there in a home
    a ten-square-meter country
    but because of our greater home 
    my parents didnt prevent me
    from going into battle
    not for a brave death or a rainbow
    Im the hand on a compass
    that only turns toward our room
    where everything is old

     

    A Soldier Speaks of His Generation

    The day were leaving,
    the doors of the passenger train openly wide.
    Theres no longer a reason for secrets.
    The soldiers young as bamboo shoots
    playfully stick their heads from the windows.
    The soldiers young as bamboo shoots,
    with army uniforms too large for them,
    crowd together like tree leaves on the stairs of the cars.
    The train whistles too loudly
    And too long, as if broken,
    like the voice of a teen who nearly has his mans voice now.

    In our generation,
    that train whistle is a declaration.

    The generation in which each day is a battle,
    its mission heavier than the barrel of mortar 82
    that we carry on our shoulders.
    The generation that never sleeps,
    that goes half naked and patiently digs trenches,
    that is naked and calm in its thinking,
    that goes on its way as our past has gone,
    by ways various and new.

    There are forest trees on which names are quickly engraved.
    The canteens are engraved with the letters N and T.
    Each backpack contains a uniform,
    some dried fish sauce, and a small lump of steamed rice.
    The camps wood stoves flame on the stone bank of a creek,
    above which hang tall cans of sour soup
    made from Giang leaves and shrimp sauce.
    What we have,
    we share,
    share on the ground
       completely.
    To enemies, we spend all we have in battle.
    To friends, we give until all we have is gone.

    If you see that our skins are black from the sun;
    our misshapen bodies seem older than they are,
    and you can count the calluses on our hands
    along with the war medalsyet nothing quite describes us.
    Oh, the clearing in Dau forest with its dry, curved leaves!

    Every footstep crackles like a human voice.
    In the night as we march,
    several fires suddenly flare on the trail,
    our generation with fire in our hearts
    to light the way to our goal.

    One night when rain lashes on all four sides,
    Were in Thap Muoi with no tree to hide us.
    As the swamp floods, we have to push our
                                                   boats against the rising tide.
    The horizon lies behind whoever drags himself ahead,
    Silhouetted by the flash of lightning.

    Our generation has never slept, walks every night in the flood.
    Mud covers us thickly from head to foot.

    So our voices are those of cowboys,
    and our gazes are sharp as a thorn,
    because the fire that can burn in a bog is the true fire.
    When it flames up,
    it burns with all of its strength.

    What do you want to tell me in the hazy night, Quoc,
    as you sing passionately the whole flood season?
    The Dien Dien flower raises its hot yellow petals
    like the face of a hand that sunlight lands and stays on.
    Our country comes from our hearts, simply,
    Like this Thap Muoi that doesnt need making up
    and is completely silent.
    Stronger than any falling in love, this love goes directly
    to any person
    who doesnt care about the limits of language.

    Unexpectedly, I meet my close friend again.
    We both lie down on a My Long trail,
    on an army coat under the dark sky,
    where just this evening a B-52 harrowed the
                                                               earth three times,
    where for several years the bomb craters are uncountable,
    where I suddenly speak a simple dream:
    When peace truly comes,
    I will go to trail number four, spread out a coat and lie down
    completely satisfied.
    My friend gazes
    at a star rising from a water-filled crater.
    His eyes look so strange; I see
    they contain both the star and the crater...

    A vortex spins on the roof of an ancient forest.
    The wind whistles a long time inside the empty shells of trees.
    The bats flicker in and out of sight.
    A flattened space in the cane grass smolders.

    We have passed the limits of the dry season,
    passed the rainy season, the long limits of the rainy season
    when every night our soaked hammocks hang on Tram poles.
    Our boats move across the river under
                                       the faint flares of the American army.
    Sometimes, in awe of the skyline filled with red
                                                                 clouds at evening,
    we forget we are older than our real ages.
    Our feet walk in rubber sandals across a hundred mountains,
    but our shadows never walk ahead of our futures.

    The battles of the past come again in memory.
    Rockets exploded in air in a mass of smoke.
    Our hearts beat nervously in our very first fight.
    Our army-issue canteens smelled as they burned
    on the roofs of the trenches.
    And the garbage cans lay strewn all around.
    In the silence and deafness between two bombings,
    a hens voice suddenly called
    from a small, ruined canal. 

    Our generation has never lived on memory
    so we never rely on the pasts radiance.
    Our souls are fresh as Chuong wind,
    our sky the natural blue of a sunlit day.

    The transport boats sail the crowded Bang Lang canal.
    That evening rockets attacked,
    bending down the Binh Bat trees.
    Sunset covers both banks like blood.
    The canal is white from the flow of toxic gases.
    Suddenly I see my face on the waters surface,
    among those poisonous mists,
    on which floats the Binh Bat fruit,
    on which floats our breaking country,
    and I see
    also floating the faces of many people,
    some of them friends and some I have never seen.

    They are so very young
    as they flicker along on the stream
    into a faraway meadow
    on an endless evening.

    Theyre the people who came first
    twenty years ago as one generation
    and also the ones who will come later,
    twenty years from today.

    That evening
    on the small canal
    artillery attacks and flowing water.
    How clearly you can see
     the faces of
    our generation!

    1973

    This poem was very controversial in Vietnam after it was published in Hanois largest literary review, Van Nghe, and was prohibited to the public by the government until 1988, when Vietnam reconstructed its economy and politics.

    Giang is a wild vegetable, sour to the taste that North Vietnamese soldiers used in soup.
    Dau is a very common tree in the forests of Southwest Vietnam.
    Thap Muoi is a swamp where one of the largest North Vietnamese army camps was located.
    Quoc is a nocturnal bird that sings quoc, quoc, quoc, which also means country.
    Dien Dien is the name of a wild flower.
    My Long and Binh Bat are names of trees
    common in Thap Muoi swamp.
    Chuong is a kind of Southwest wind.